TRỰC TUYẾN
Hỗ trợ trực tuyến
TÌM KIẾM THÔNG TIN
LIÊN KẾT WEBSITE



Lượt truy cập:440.670
Hôm qua:1.214
Hôm nay:329

“ Thầy ơi…”
21:30 | 15/11/2018

“ Thầy ơi…”

“ Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại ”… đó là ước muốn trong tôi để mong được gặp lại Thầy - cũng là bố tôi để được gọi hai tiếng “Thầy ơi”. Song điều đó chỉ là giấc mơ bởi lẽ thầy đã ra đi mãi mãi…

Ngày ấy...

“ Ông” là giáo viên dạy bộ môn Vật lý của trường Trung học phổ thông Nguyễn Xuân Ôn ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.  Năm tôi mới 6 tuổi, mẹ đón ông về chung sống và bảo tôi phải gọi ông là bố. Trông dáng ông gầy khọm, tóc muối tiêu quá nửa đầu, đôi kính cận xệ xuống gần chóp mũi. Ông thường nhìn tôi nở nụ cười in hằn những nếp nhăn. Tôi không thích ông  vì nghĩ chính ông đã cướp đi vị trí của bố tôi. Mặc mẹ khuyên nhủ, tôi nhất quyết không nói chuyện với ông, không ngồi ăn cơm cùng ông. Tôi cũng không gọi ông là “Thầy” như người ta thường gọi.

Ông ấy gọi tôi là “Bi của bố”, đó là tên thường gọi của tôi ở nhà; ông thường mua cho tôi một vài quyển truyện tranh hay vài cái kẹo lạc khi tôi được điểm 9, 10. Những hôm trời trở lạnh, nửa đêm ông ấy vào phòng khẽ đắp thêm chăn cho tôi, nằm bên canh tôi ngủ, chốc chốc chỉnh lại tấm chăn cho tôi được ấm. Có mấy lần tôi muốn chui đầu vào nách ông (như với bố tôi ngày xưa) để được ủ ấm. Tôi biết ông rất yêu mẹ và thương yêu tôi. Nhưng tôi vẫn cứ gọi trống không là “Ông ấy”.

“Ông ấy” là người rất thích đánh cờ vua. Thời ấy, người dân quê tôi chỉ lo việc đồng áng, ít ai biết đánh cờ. Ông dạy tôi và mấy đứa nhỏ hàng xóm cách chơi cờ. Là người lớn nhưng ông không bao giờ nhường tôi hay bất kỳ học trò nào một nước cờ và dĩ nhiên ông là người luôn dành phần thắng. Có lần tôi đánh liên tục mà không hạ được quân cờ của ông; bực tức, tôi hất bàn cờ văng tung tóe khắp sân... “Ông ấy” nhặt từng quân cờ lại và nói: “Bi của bố không thắng được vì con đánh theo cảm tính, chưa suy tính từng bước đi sao cho có lợi cả bàn cờ; trong đánh cờ không nhất thiết phải cố bắt được vua, có nhiều cách để thắng được đối thủ con ạ! Quan trọng là phải có chiến lược tốt. Cuộc sống cũng như bàn cờ vậy, làm gì cũng phải nghĩ đến kết quả, hành động nào cũng nên có mục đích”.

Khi tôi lên cấp III, lúc đó tôi chính thức học ở trường “Ông ấy” đang dạy. Mặc tôi năn nỉ nhưng mẹ nhất quyết không mua xe đạp cho tôi mà luôn để ông chở tôi đến trường. Tôi thường tìm đủ cách để chọc tức ông cũng như thường xuyên nghiêng người qua lại để làm xe chao đảo. “Ông ấy” không giận mà cố gắng giữ chặt tay lái… Cứ thế ông chở tôi đi học suốt những năm cấp III dù tôi không muốn, dù tụi bạn luôn ghẹo tôi là “đồ con nít, không biết tự đi học”.

Ở trường Phổ thông trung học, tôi liên tục được cử đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Tụi bạn xấu miệng thường nói: “Nó được đi thi học sinh giỏi vì là con thầy chứ chẳng có khả năng gì”. Lúc đó, tôi giận ra mặt và nhiều lần tỏ vẻ khó chịu khi đi với ông. Nhưng ông nói: “Bạn con nói gì không quan trọng. Cốt yếu là con hiểu bản thân mình. Con có thực tài thì mới được chọn đi thi, mới đoạt giải. Bi của bố có khả năng mà!”.

Những năm xa nhà học đại học tôi nhớ mẹ, tự dưng nhớ cả ông. Nhưng vì sĩ diện nên khi gọi điện thoại về nhà tôi chỉ nói chuyện với mẹ. Và lần nào mẹ cũng nhắc đến ông. Mẹ nói: “Bố nhớ Bi nhiều lắm. Chiều chiều bố ngồi đánh cờ mà cứ nhắc Bi với mọi người hoài. Có lần mẹ bắt gặp bố cầm mấy cuốn truyện của Bi, chẳng đọc gì mà cứ lật qua lật lại”.

Tôi run người, quệt nước mắt. Từ khi nào tôi đã xem ông là thầy, là bố. Tôi đã trốn tránh cảm xúc của mình … Tôi đã học được bao điều quý báu từ người “Thầy” đặc biệt này. Tôi mong chờ và hình dung trong đầu ngày mình tốt nghiệp sẽ chạy đến ôm thầy và nói: “Bi của bố được như ngày hôm nay là nhờ công của bố! Bi hãnh diện vì có bố! Bi yêu bố như bố ruột của mình… Bố ơi”.

Năm ấy, thầy mất vì bệnh viêm phổi khi tôi đang làm đề án tốt nghiệp, nhưng mọi người cố tình không báo cho tôi biết… Tôi về đến quê đúng ngày mở cửa mả của thầy. Tôi không khóc nổi vì không tin vào sự thật đó; sự thật quá đỗi cay đắng đối với tôi... Tôi nhận ra tất cả đã là quá muộn, lúc này trong tôi chỉ còn suy nghĩ: Nếu có ước muốn trong cuộc đời này thì tôi chỉ ước muốn cho thời gian quay trở lại... Và tôi thổn thức gọi hai tiếng nghẹn ngào “Thầy ơi!”…

      

(Đà Nẵng, tháng 11 năm 2018)

  Lê Huy Phương – Lớp 33G

Các bản tin trước:
  “MÁ NHỎ” CỦA TÔI (21:17 | 15/11/2018)
  NGƯỜI THẦY THẦM LẶNG (21:13 | 15/11/2018)
  NGƯỜI LÁI ĐÒ (21:05 | 15/11/2018)
  KẾ HOẠCH: Số 33-KH/TCT ngày 22 tháng 10 năm 2018 Về tổ chức Cuộc thi "Viết về người Thầy" dành cho giảng viên, cán bộ, học viên đã và đang công tác học tập tại Trường (11:42 | 25/10/2018)
Các bản tin tiếp theo:
  Đề tài: “ Viết về người Thầy” (21:32 | 15/11/2018)
  NHỚ VỀ CÔ… (21:38 | 15/11/2018)
  Cô giáo Loan (21:44 | 15/11/2018)
  NGƯỜI GIÁO VIÊN TẬN TÂM (21:56 | 15/11/2018)
Đăng nhập
Tên đăng nhập:
Mật khẩu:
Đăng nhập với vai trò


Đăng nhập
Biểu mẫu
Thành phố Đà Nẵng
Cổng thông tin điện tử
Đảng bộ Đà Nẵng
Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh
Trang chủ  |  Liên hệ  |  Phản hồi  |  Lên đầu trang